Tôi suy sụp nhưng không biết phải làm thế nào.
Năm đó, làng tôi có vài người lên Hà Nội làm viên chức bốc vác nguyên liệu. Họ rủ tôi đi cùng vì trông tôi khỏe mạnh.
Một lần, nhân lúc không có việc, chúng tôi ra chợ người, xem có ai kêu gì thì làm đó.
Tại đây, tôi được một phụ nữ thuê về dọn nhà. Đó là căn nhà 5 tầng mới hoàn thiện nhưng nguyên liệu xây dựng thừa còn bỏ bề bộn.
Tôi phải làm cật lực suốt 3 ngày mới xong mọi thứ.
Lúc thanh toán tiền, cô chủ nhà xin số điện thoại của tôi. Tôi không có điện thoại nên cho số của chủ nhóm bốc vác.
Ít ngày sau đó, cô chủ này nhắn tôi đến khuân giúp đồ đoàn. Lúc xong việc, cô ấy cho tôi một cái điện thoại cũ.
Từ đó, cứ có gì cần hỗ trợ, cô ấy lại gọi tôi. Khoảng 3 tháng như thế, cô ấy hỏi cảnh ngộ của tôi rồi bảo tôi ở lại. 2 người nương cậy vào nhau.
Thấy gia đạo của cô ấy cũng oái oăm, chồng mất vì tai nạn liên lạc, con gái mới 12 tuổi, bố mẹ chồng liên tục đến chửi bới, đòi lại căn nhà, tôi cảm thương nên gật đầu đồng ý.
Chúng tôi ở với nhau không hôn thú, cũng không có hợp đồng gì nhưng vẫn gọi nhau là vợ - chồng.
Tôi cũng không nghĩ quá nhiều, chỉ biết chăm chỉ làm lụng, sống tận tâm, coi ngó cho 2 mẹ con cô ấy.
Tiền kiếm được mỗi tháng, tôi xin cô ấy được trích 40% để gửi vợ cũ nuôi con. Còn lại, tôi đưa cho cô ấy giữ. Tôi không cầm 1 đồng nào.
Năm 2015 con gái cô ấy lấy chồng và sinh đôi 2 đứa con. Tuy nhiên, bọn trẻ chưa được 1 tuổi thì cha mẹ chúng bỏ nhau.
2 đứa trẻ được đưa về cho chúng tôi nuôi. Cô con gái sang Nhật, học và làm theo diện tự túc.
Cuối năm 2018, vợ tôi phát hiện ung thư phổi. Tôi gọi cho con gái của vợ, bảo con về Việt Nam với mẹ và dành thời gian chăm bọn trẻ. Nhưng con bé nói, công việc của cháu bên Nhật đang tốt, nếu về sẽ mất hết dịp.
Tôi không biết nói gì thêm. Chỉ biết rứa khôn cùng để chữa chạy cho vợ và trông nom các cháu.
Cũng may, ngoài căn nhà đang ở, vợ tôi còn một căn nhà 4 tầng với 8 phòng cho thuê nên kinh tế không quá eo hẹp.
Dịp Tết 2020, con gái cô ấy mới về thăm mẹ. Trước mặt tôi và con gái, cô ấy dặn con không được đối tệ với tôi. Cô ấy còn nói, 2 căn nhà của cô ấy, nếu chia làm 4 phần, thì tôi được nhận 1 phần.
2 sổ tiết kiệm gần 400 triệu, cô ấy cho tôi 100 triệu, còn lại là của 2 cháu nhỏ.
Tôi nói với cô ấy, không nên nhắc chuyện chia tài sản lúc này, vì tôi tin cô ấy sẽ vượt qua bệnh tật. Nhưng rồi cô ấy không qua khỏi.
Khi cô ấy mất, vì tôi không cầm bất cứ đồng bạc nào nên mọi uổng tang ma, con gái cô ấy đứng ra tính liệu.
Sau đó, tiền phúng điếu, con gái cô ấy cầm và không nói với tôi là được bao lăm. Tôi cũng không hỏi vì ngại nhắc chuyện tiền bạc.
Hàng ngày, ngoài việc hương khói cho vợ, tôi đi kiếm việc làm thuê, vì từ khi vợ ốm nặng, tôi nghỉ ở nhà chăm vợ và 2 cháu nhỏ.
49 ngày vợ mất, tôi và con gái của vợ đứng ra lo lắng chu đáo.
Tối hôm đó, sau khi hoàn tất mọi việc, con gái của vợ gọi tôi ra nói chuyện.
Con bé đưa cho tôi 1 xấp tiền, khoảng 10 triệu rồi nói tôi ra khỏi nhà. Cháu nói, mẹ của cháu đã mất, căn nhà không cần tôi nữa.
Tôi bị bất thần nên chưa nói được câu nào thì cháu đã bảo, tôi đừng hy vọng sẽ được chia chác gì ở căn nhà này. Vì thực tiễn, chúng tôi ở với nhau không giá thú. Mẹ con bé cũng không làm chúc thư nên lời nói của cô ấy lúc sắp hấp hối không có giá trị.
Cháu cho tôi hạn vận 3 ngày để dọn khỏi nhà.
Tôi hiện thời rất buồn và cũng không biết phải đi đâu. Vì sau khi nhận lời ở lại đây, tôi bị người ở quê đàm tiếu nên không dám về nữa. bác mẹ tôi cũng đã mất từ lâu.
Tôi phải làm gì lúc này?
Theo bạn đọc giấu tên
Vietnamnet
0 nhận xét:
Đăng nhận xét