Ảnh minh họa: Getty Images
Mấy tuần vừa phải làm việc ở nhà, vừa chăm hai nhóc sinh đôi tuổi lên bốn, lại thêm bao nhiêu việc nội trợ trong bốn bức tường, khiến tôi quay như chong chóng.
Giờ đây, tôi vui vẻ nghĩ đến việc cả nhà có thể đưa nhau đi dạo ở công viên gần nhà, ghé tiệm phở quen ăn cho đỡ nhớ, rồi đưa lũ trẻ đi cắt tóc, sắm thêm vài đồ dùng, quần áo chuẩn bị đi học lại. Tôi cũng định coi sóc bản thân một tí, sửa lại kiểu tóc, đi làm móng, spa mặt, để quay lại công ty nhãi con, tự tín hơn.
Chưa kịp đàm luận kế hoạch ấy với chồng thì tôi đã nghe anh ấy tuyên bố: “Hết cách ly rồi, cuối tuần anh đến nhà bạn nhậu đây!”. Tôi hụt hẫng khôn xiết, điều anh ấy muốn làm trước hết sau chuỗi ngày vất vả, bí bách của vợ lại là tụ hợp với bạn nhậu, thay vì coi sóc vợ con.
Trong thời kì giãn cách, chồng tôi vẫn đi làm do công ty sinh sản sản phẩm thiết yếu. Mọi thứ với anh ấy không có gì quá thay đổi, ngày đi làm, tối về con cái đã tắm rửa sạch sẽ, cơm nước đã xong xuôi. Anh ấy không hiểu hay cố tình không hiểu tôi đã vậy rất nhiều để duy trì nhịp sống gia đình êm xuôi như vậy?
Cứ tưởng “giỏi việc nước, đảm việc nhà” thì được chồng yêu chiều, chí ít chồng sẽ đề nghị cuối tuần trông con để tôi có thời gian đi làm đẹp. ai ngờ anh ấy lại chỉ nghĩ đến bản thân. Tôi không quá kỳ thị những cuộc nhậu, nhưng tôi thực sự ghét việc ưu tiên nó hơn gia đình.
Tôi đề nghị chồng hoãn việc nhậu vài tuần nữa vì hiện tại nguy cơ dịch bệnh vẫn cao cần tránh tập kết, hơn nữa tôi cần anh dành thời kì cho gia đình, đỡ đần tôi nhiều việc hơn vì những tuần qua tôi đã khá lao lực. Anh có vẻ không vui, bảo rằng vì lỡ hẹn bạn rồi, tôi không nên làm anh sượng mặt.
Nghe thế, tôi chán không buồn nói nữa, lòng chất chứa đầy rấm rứt. Phải chăng đàn ông trên đời này đều vô tâm như vậy? Hay do tôi không may mắn gặp phải người chưa đủ thấu hiểu mình?
Hà Uyên
0 nhận xét:
Đăng nhận xét